Dương Hợp ra đến ngoài, linh thị vẫn không có gì thay đổi, nhưng tam nạn chưa vượt qua lại có chút lỏng lẻo, dường như cơ hội vượt nhân kiếp đã ở ngay trước mắt.
“Tốc độ không nhanh.”
Vệt bò của quan lão gia hiện rõ trên phiến đá xanh, dịch vàng nhớp nháp ăn mòn thành những rãnh sâu, tỏa ra mùi tanh tưởi của nội tạng thối rữa.




